Bảo Đậu rất sợ.
Một nửa là do kiêng dè Lê Đại Phi, một nửa là vì nhóc mập ngồi bên cạnh.
Nhóc mập ngồi trên băng ghế, chân không chạm tới đất đung đưa nghịch ngợm, vừa vung vẩy giày vừa nhìn Bảo Đậu.
“Anh phải nhổ răng à?” Lôi Ninh bắt chuyện với Bảo Đậu.
Bảo Đậu nhìn Lôi Ninh – nhóc mập nói chuyện ra hơi gió, chắc vẫn chưa mọc đủ răng.
“Anh không biết, em đến nhổ răng à?” Bảo Đậu hỏi Lôi Ninh.
Lôi Ninh đắc ý: “Em nhổ răng rồi, hôm nay đến kiểm cha thôi.”
Bảo Đậu ôm mặt sưng hỏi: “Nhổ răng có đau không?”
Lôi Ninh tỏ vẻ đồng cảm: “Đau lắm, đau lắm luôn ấy.”
Bách Tử Nhân với Lôi Tư Chiêu đứng bên cạnh nhìn nhau, không nói gì.
Bảo Đậu rầu rĩ nói ừ.
Nhổ răng chắc sẽ đau lắm, hồi trước mấy bạn nhỏ trong bệnh viện cũng đã kể cậu nghe.
Nhưng Bảo Đậu lại cảm thấy mình khác với nhóc mập, tuy rằng hiện giờ cậu đang trong hình dạng trẻ con.
Trẻ con sợ đau là bình thường, nhưng mình là ly miêu lớn tướng rồi, khả năng nhẫn nhịn và chịu đau hơn hẳn trẻ con.
Mình đã dám đi một mình đến thành phố xa xôi, đây chẳng qua chỉ là một lần đi chữa răng, là một chuyện cỏn con mới phải.
Biểu cảm của Lôi Ninh phong phú, chắc bình thường là một đứa trẻ ham nói, nó miêu tả cho Bảo Đậu sống động như thật: “Bác xĩ có một cái búa với cái gì đó kêu két két, đưa vào trong miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586768/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.