“Làm phép?” Bách Tử Nhân hỏi.
“Ừ ừ!” Lê Đại Phi khua môi múa mép, “Đầu tiên dọn dẹp phòng của cậu, sau đó tớ sẽ viết cho cậu một lá bùa trấn trạch, cậu thấy không yên tâm tớ còn có thể vẽ thêm một lá dán trước cửa chính cho cậu!”
Bách Tử Nhân tưởng tượng cảnh lá bùa dán trước cửa nhà mình bay phấp phới trong gió: “Cậu định làm gì?”
“Bạn tốt nên giúp đỡ lẫn nhau.” Lê Đại Phi nói, “Công việc của bác sĩ dễ nhiễm phải những thứ tà uế, vì thế phải thật chú ý mới được.”
Bách Tử Nhân nói: “Làm bác sĩ bao nhiêu năm rồi, giờ cậu mới nhớ ra nên cẩn thận?”
Lê Đại Phi do dự.
Đấy là vì có yêu quái theo cậu rồi. Nhưng mà chuyện này khó nói quá.
Lê Đại Phi thấy Bách Tử Nhân rõ ràng là người theo chủ nghĩa vô thần, nói rồi chưa chắc cậu ấy đã tin.
“Bởi vì hôm nay là ngày tròn chín năm tụi mình làm bạn, để kỷ niệm cho ngày này tớ sẽ làm phép…”
“À thế à.” Bách Tử Nhân đáp, “Tôi đi ăn cơm đây, tạm biệt.”
“Đừng mà từ từ từ từ đừng ngắt máy!” Lê Đại Phi liến thoắng, “Tớ cảnh cáo cậu đấy đừng có ngắt máy tớ suốt thế đồng chí Bách Tử Nhân! Tình yêu và sự nhẫn nại của tớ có giới hạn đấy!”
Bách Tử Nhân: “Thế thì nói chuyện chính đi.”
Lê Đại Phi thở dài: “Còn nhớ cậu em giao cơm lần trước không?”
“Có.” Bách Tử Nhân ngẩng đầu, cậu em giao cơm đang ngồi trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586765/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.