“Tình yêu hỡi…”
Bách Tử Nhân: “Nói tiếng người.”
“Tối nay tớ mời cậu ăn cơm.” Lê Đại Phi nũng nịu trả lời điện thoại, “Người ta có chuyện muốn nói với cậu.”
Bách Tử Nhân: “Không rảnh.”
“Chuyện quan trọng lắm ấy.” Lê Đại Phi nhấn mạnh.
“Cậu xem mắt thành công, giờ sắp đi đăng ký kết hôn?” Bách Tử Nhân nói.
“Chưa thành công… Nhưng đấy không chuyện tớ muốn nói.” Lê Đại Phi xoay một vòng trên ghế, “Cái bộ quần áo…”
“Quần áo làm sao?”
“Quần áo rất đẹp rất đẹp.” Lê Đại Phi há miệng định nói rồi lại vòng vo, “Quần áo trông rất xịn xò, mẹ còn khen tớ có mắt thẩm mĩ cơ, chắc đắt lắm nhỉ?”
Bách Tử Nhân nhíu mày: “Cũng tạm, bằng tiền cậu mua cái máy ảnh đồ chơi.”
“Đồ chơi đâu mà đồ chơi! Đấy là đồ cổ hiếm có… Đợi chút?” Lê Đại Phi ngã khỏi ghế.
“Cậu hỏi để làm gì?”
“Không có gì.” Lê Đại Phi ỉu xìu, “Bạn tôi ơi, cậu vẫn gọi cơm ngoài à?”
Bách Tử Nhân: “Cậu đang đánh trống lảng?”
Lê Đại Phi: “Đâu mà! Tớ đang chân thành cho cậu một lời khuyên.”
“Cậu ấy mà… Ít gọi cơm ngoài thôi được không?”
Bách Tử Nhân: “Lý do?”
Lê Đại Phi giả bộ đáng yêu: “Ăn cơm ngoài không tốt cho sức khỏe, người ta đang quan tâm cậu á.”
Bách Tử Nhân: “Tạm biệt.”
“Khoan đã!” Lê Đại Phi vội nói, “Ấn đường cậu màu đen!”
Bách Tử Nhân: “… Lê Đại Phi, tôi cũng là bác sĩ.”
“Thôi được, ấn đường cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586758/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.