“Ăn cơm phải tập trung.” Bảo Đậu nghiêm túc nhắc nhở.
Bách Tử Nhân ngừng tay, lúc này mới nhận ra là mình đang bới loạn cơm trong bát.
“Không ngon sao?” Bảo Đậu nhích lại gần.
“Không phải.” Bách Tử Nhân nhìn Bảo Đậu căng thẳng, không kiềm được mà xoa đầu cậu. “Anh đang nghĩ chút chuyện.”
“Công việc bận lắm ạ?” Bảo Đậu chớp mắt.
“Cũng hơi hơi.” Bách Tử Nhân nghĩ, “Thật ra còn có chuyện khác…”
Bảo Đậu: “?”
Bách Tử Nhân: “Không có gì.”
Không có mới lạ.
Bách Tử Nhân làm việc gì cũng chuyên tâm, một khi đã làm việc sẽ hết sức chăm chú – nhưng điều này chỉ đúng khi đang làm việc.
Vừa có thời gian rảnh, anh sẽ lại nghĩ đến chuyện trong nhà mình có một con ly miêu.
Không biết con ly miêu đó có tự rời đi hay không nữa.
Có thể dùng “hoảng hốt tháo chạy” để hình dung anh sáng nay – không đợi “A Quả” ra khỏi nhà vệ sinh, Bách Tử Nhân đã vội vàng thay quần áo rồi ra ngoài.
Anh có để lại một tờ giấy viết qua loa rằng mình phải đi làm, thậm chí còn kẹp dưới tờ giấy nhắn ít tiền lẻ, nhưng trong giấy lại không ghi đó là tiền mua đồ ăn sáng cho cậu…
Bách Tử Nhân cũng không hiểu mình đang nghĩ gì.
Con… gì cũng được, nhìn thế nào cũng vẫn giống một đứa trẻ.
Tuy rằng không rõ nguồn gốc, nhưng cũng không thấy nó có ý hại người, nghiêm túc mà nói là do anh gây nó trước.
Phải đuổi hay bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586757/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.