Hàn huyên một hồi thì Dương Tuyết phát hiện ra cô bạn này và mình có khá nhiều điểm chung.
Tiện thể cô cố ý hỏi về việc ghi chép của Thanh Dược.
"Này, từ lúc vào đến giờ tôi thấy cậu chăm chú viết gì đó. Có thể chia sẻ cho tôi một ít được không?"
Thanh Dược đóng quyển sổ lại, "Được chứ"
Sau đó cô bạn nói tiếp, "Đang tìm nơi nào trong trường có thể giấu được thi thể", giọng điệu ma mị được bật lên, thều thào sắp chết. Nếu không phải cô ấy còn sống thì Dương Tuyết sẽ tưởng Thanh Dược đang hấp hối.
Nhận thấy mình hơi lố, Thanh Dược ho vài cái rồi tạ lỗi, tiếp tục phần đang dang dở.
"Xin lỗi cậu, thất thố rồi. Thật ra tôi vốn là một người thích những thứ kinh dị chưa được khám phá, mà vừa hay lại nghe được tin đồn quỷ dị tại ngôi trường này nên mới đăng kí học. Cậu chắc cũng tò mò nên mới tới nhỉ?"
Dương Tuyết ngữ khí bình tĩnh, không kẽ hở cảm xúc đáp lại, "Không hẳn, tôi vào vì thấy trường đào tạo tốt, thống kê tất cả sinh viên ra trường đều có việc làm. Ai mà không thích chứ"
Cô cất đi sự thật đằng sau, chỉ dám nói bề mặt. Vì người mới gặp cô cũng không biết gì nhiều nên không thể nói bậy, lộ ra mục đích đằng sau.
Hai người tiếp đó cười nói vui vẻ, xin số của nhau để thuận tiện liên lạc.
Bởi sau khi phát hiện ra điểm chung là cả hai đều một thân một mình vào trường và không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-mat-truong-marrik/3698625/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.