9.4 Thực ra mỗi chúng ta đều là một thành phố
“Có nhiều khi, chúng ta làm nhiệm vụ của chiếc phao cứu sinh, phao cứu sinh rất hữu dụng, nhưng vấn đề là sau khi người ta được cứu rồi thì sẽ đẩy mình vào xoáy nước sâu thẳm.
Nhìn nhận một người phụ nữ có hai thời điểm: thứ nhất là khi có được tình yêu, thứ hai là khi đánh mất tình yêu.”
Sau lễ thành hôn, Lưu Hiên và vợ mới cưới đi hưởng tuần trăng mật ở đảo Maldives, vì vậy, ở công ty rất bận rộn và vô cùng nhạt nhẽo. Năm trước, trong công ty vẫn còn đông vui nhộn nhịp đến mức đau đầu, vậy mà giờ đây, sau khi giảm tối đa lượng nhân viên, người nào người nấy đều phải tích cực làm việc nhiều hơn gấp bội, những dịp lên mạng tán gẫu cùng đồng nghiệp càng ngày càng trở nên hiếm hoi. Gọi điện thoại, gửi bản fax, trả lời thư, thăm hỏi khách hàng, kí kết hợp đồng, xử lí tranh chấp... Ngày nào cũng bận rộn với những công việc này, suốt ngày suốt buổi, cả tuần cả tháng. Nhiều khi làm tăng ca đến tận một giờ đêm mới về đến nhà, cô mệt mỏi nằm ra giường, cảm giác như mình là một trái cam đã bị vắt kiệt hết nước bên trong, chỉ còn lại đúng cái xác mà thôi.
Ngoài Trác Nhiên ra, Hiểu Khê chẳng còn người bạn tri âm nào khác.
Cuộc sống của cô bắt đầu trở nên yên bình.
Cô cũng bắt đầu học cách tận hưởng sự yên bình hiếm có này.
Hiểu Khê thường tắt di động trước chín
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-doc-than/2387084/chuong-9-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.