9.3 Tình yêu của chúng ta là sự nỗ lực trong quá khứ
“Nếu như không gặp phải chú ếch thì làm sao nhận thấy được điểm tốt của hoàng tử? Nếu không gặp phải chú ếch thì làm sao biết được hoàng tử thích hợp với bản thân đến nhường nào? Cho nên, phải cảm ơn vì trước đó đã gặp phải chú ếch.
Nhất định phải khiến cho người yêu đối xử tốt với mình, nỗ lực đối xử tốt với mình, càng đắm chìm thì anh ấy lại càng không nỡ rời bỏ. Đến sau cùng, ngay bản thân anh ta cũng không thể phân biệt được rốt cuộc là yêu mình hay yểu những nỗ lực của anh ta nữa. Tóm lại, đây chính là sự đảm bảo hai tầng.”
Sáng sớm ngày cuối tuần, Hiểu Khê mặc một chiếc váy dài, không trang điểm, cô định đến Đàm Chá Tự để tĩnh tâm một lát. Trước mặt Phật Tổ, không cần phải nguỵ trang, giả tạo, cô cần phải nhìn rõ bản thân mình. “Giác ngộ”, ớ dưới chữ “giác” là một chữ “kiến”, chữ “ngộ” bên trái là bộ “tâm” đứng, bên phải là một chữ “ngô” [Nghĩa là “tôi”]. Vì vậy, Chữ “ngộ” thực ra chính là trái tim của tôi, còn ý nghĩa của hai từ “giác ngộ” chính là “nhìn thấu trái tim của tôi”. Hiểu Khê thực sự đang muốn thấu hiểu trái tim của mình.
Khi bước vào Đàm Chá Tự, cô nghe thấy những lời khấn cầu rầm rì của người đến chùa thắp hương. Khói hương toả ra nghi ngút, những lời tụng kinh niệm Phật của các Phật tử không ngừng vang lên.
Nhà thơ Thích Đạo Diên đời Minh trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-doc-than/2387082/chuong-9-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.