Khi Đàm Tẫn về đến nhà, cậu còn chưa kịp thả chó thì đã gọi điện cho Lâm Thi Lan.
Bố mẹ cậu mở cửa cho cậu, nếu không phải là khuôn mặt và giọng nói quen thuộc, họ còn tưởng cậu là một người lang thang.
Đàm Tẫn thả chó vào phòng, sau khi cậu gọi điện xong thì thay giày, chuẩn bị ra ngoài lần nữa.
“Đi đâu đấy?”
Mẹ cậu đuổi theo hỏi: “Ít nhất con cũng phải rửa mặt, thay quần áo đã chứ.”
Cậu như một cơn gió lốc, vù một cái vào nhà rồi lại nhanh chóng lao ra ngoài, gọi cũng không quay lại.
Đàm Tử Hằng lái xe chở Lâm Thi Lan đến phòng khám, nhưng Đàm Tẫn còn nhanh hơn cả anh.
Khi anh đến cửa phòng khám, Đàm Tẫn đã đợi sẵn ở đó.
Hình ảnh của cậu khiến Đàm Tử Hằng giật mình, em trai anh trông như vừa làm việc ba ngày không ngủ ở công trường.
Không có thời gian trò chuyện, Đàm Tử Hằng gọi Lâm Thi Lan vài tiếng, cô vẫn bất tỉnh.
Anh đỗ xe rồi mở cửa ghế của cô, định bế cô xuống xe.
Tay anh chưa kịp chạm vào Lâm Thi Lan thì một bóng đen đã đột ngột lao đến bên cạnh họ.
“Để em bế cậu ấy.” Đàm Tẫn chen lấn, cậu đẩy anh trai sang một bên.
“Anh giúp em.” Đàm Tử Hằng tự tiến tới.
Đàm Tẫn thô lỗ từ chối: “Không cần!”
Cậu nhanh nhẹn bế cô lên, giống như công nhân bế bao cát.
Đầu Lâm Thi Lan gục trên lưng cậu.
Bị mùi mồ hôi trên áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-an-chua-loi-giai-ve-mua-mua-ruc-lua/3574107/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.