Rượu hợp cẩn là phải uống, nếu không uống, chiếc ly lưu ly kia mọc chân chạy mất thì làm sao bây giờ.
Dung Ly được ôm bay trở về đại điện, khi đáp xuống đất thân thể như còn uyển chuyển nhẹ nhàng, gió thổi qua liền bay xa. Nàng lảo đảo đi đến cầm ly lưu ly lên, nhìn về phía Hoa Túc.
Vào đại điện, Hoa Túc ngồi xuống ghế dựa, kéo nàng tới bên cạnh, "Bộ dáng này của nàng giống hệt mê rượu như mạng, sao vừa nhìn thấy rượu liền sáng mắt?"
"Rõ ràng là nàng vội vã trở về." Dung Ly nhẹ nhàng nói, "Uống rượu hợp cẩn xong, thì không còn giống như trước."
Hoa Túc ngước mắt lên, "Không giống chỗ nào?"
Ghế dựa vốn chật hẹp, Dung Ly ngồi rất thận trọng, miễn cưỡng vòng cánh tay qua khuỷu tay của nàng ấy, miệng ly chạm vào môi, "Nàng liền có danh phận."
Hoa Túc xùy một tiếng, liếc mắt nhìn qua, "Nàng vào Thương Minh Thành của ta, sao lại thành nàng cho ta danh phận?"
"Vậy......" Dung Ly thử hỏi nhỏ: "Ta về Động Minh Đàm đi?"
"Nàng đi một bước thử xem." Hoa Túc hừ một tiếng, sắc mặt lại không hề lạnh lùng, "Xem ta không......"
Nàng ấy ngừng lại, không thể nói nên lời tàn nhẫn, tức giận nói: "Xem ta không ngày ngày nhớ nàng."
Nghe vậy, Dung Ly cong khóe môi nở nụ cười, đôi mắt như có hơi nước bao phủ, vừa mềm mại vừa dịu dàng, nàng nghiêng người hôn lên khuôn mặt của quỷ này.
"Nàng muốn uống hay không?"
"Uống, sao lại không uống, nàng muốn cho ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bhtt-tuc-menh/1996631/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.