“Được.”
Ivan nói khẽ, nhìn Đào Trĩ đang quay đầu sang một bên, vành tai đỏ bừng nổi bật giữa mái tóc mềm mại, rõ ràng đang xấu hổ muốn chết, nhưng vẫn thuận theo ý của anh. Nghĩ đến đây, anh thấy hơi hối hận.
Anh đưa ra một số yêu cầu quá đáng, nhưng cậu vẫn chấp nhận tất cả những điều đó.
Đào Trĩ xoa đôi tai nóng bừng của mình, quyết định đêm nay sẽ đem sổ sách ra tính toán một lượt, tránh để Ivan đưa ra những yêu cầu kinh người nào khác, cậu nhìn Ivan nói: “Ngài còn muốn em làm gì nữa không? Điện hạ?”
Hai chữ “điện hạ” này, Ivan nghe như đang làm nũng.
Kỳ thật Ivan có rất nhiều yêu cầu, chẳng hạn như yêu cầu Đào Trĩ có thể dựa dẫm vào mình nhiều hơn, hay ngày nào cũng phải có một nụ hôn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon, thậm chí còn có thể quá đáng hơn, nhưng anh không muốn tỏ ra quá vội vàng, như vậy sẽ dọa sợ cậu. Anh quyết định sẽ để từ từ rồi tính.
“Sau này nói sau.” Anh nói.
Cảm ơn chúa trên cao, có vẻ lúc này Ivan đồng ý bỏ qua cho cậu rồi.
Hai người đến chỗ bác sĩ lấy thuốc: “bệnh nhân hồi phục rất tốt.”
Bác sĩ thấy Đào Trĩ, thở phào một cái an ủi cậu.
Cậu sắp xếp lại đống thuốc, chuẩn bị quay lại phòng bệnh thì vẫn thấy Ivan đi theo mình, cậu dừng chân, bây giờ vẫn là thời gian huấn luyện ở căn cứ: “Điện hạ, ngài không về căn cứ huấn luyện sao?”
Nếu là lúc trước, Ivan chắc chắn sẽ không lãng phí thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/beta-lua-hon-roi-om-con-bo-tron/5218124/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.