Đào Trĩ cẩn thận nhớ lại cảnh Ivan tức giận ngày hôm qua, chán nản nói: “Tao hỏi anh ta sắp đến kỳ dịch cảm à, sau đó anh ta liền nổi giận.”
Sau đó lại do dự hỏi An Khả: “Kỳ dịch cảm của Alpha là chuyện riêng tư khó nói lắm à?”
An Kha nghe vậy cũng buồn bực theo, vốn muốn tiếp tục hỏi, nhưng lại bị đồng nghiệp trực ban gọi tới giúp đỡ, nên đành phải gác vấn đề này sang một bên: “Tao đi hỗ trợ trước đã, mày lên cái giường bệnh đằng kia nằm nghỉ một lát đi.”
Đào Trĩ lắc đầu, có lẽ đêm nay cậu không thể ngủ được.
Ca phẫu thuật kéo dài đến nửa đêm, đến khi bà nội bình an được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bác sĩ thông báo ca phẫu thuật thành công, tảng đá treo trong lòng mới được đặt xuống. Liền chạy theo sau xe giường bệnh của bà, không để ý đến chiếc áo khoác và điện thoại còn nằm trơ trọi trên băng ghế.
“Bệnh nhân sau khi phẫu thuật cần phải quan sát vài ngày, rất khó để đảm bảo không có nguy cơ tái phát.” Bác sĩ chỉnh lại kim tiêm truyền dịch: “Nếu bệnh nhân có phản ứng gì thì lập tức bấm chuông.”
“Đã biết, cảm ơn bác sĩ.” Đào Trĩ ngồi xuống bên giường, nghe tiếng tích tắc lạnh lẽo của máy móc bên cạnh, đôi mắt chua xót nhìn bà nội đang nằm trên giường.
Rõ ràng mới gặp nhau cách đây không lâu, tại sau bà nội cậu đã gầy đi nhiều như vậy.
Cậu ương bướng chịu đựng qua buổi sáng, đúng lúc An Khả hết ca làm. Cậu ta vỗ vai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/beta-lua-hon-roi-om-con-bo-tron/5218123/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.