Tả Dịch ôm Kiều San trở về phòng, nương theo ánh sáng yếu ớt ở trong sân, vượt qua chướng ngại vật, đặt cô ở trên giường.
Bật đèn, căn phòng tối đen sáng lên. Kiều San co người lại, tóc bị ướt dính ở. Cuống họng Tả Dịch lăn lộn một vòng, không biết an ủi như thế nào, "Đừng khóc."
Kiều San nước mắt nước mũi cọ cọ ở trong ngực anh, khóc càng nhiều hơn. Đô Đô ngoắt ngoắt cái đuôi đi tới, nhảy lên giường, liếm liếm trên mặt cô, có người có chó an ủi, nhưng cảm giác sợ hãi vẫn không giảm.
Người không trải qua trận tai nạn đó thì không thể nào hiểu được, ban đầu cả thành phố trở thành một đống hoang tàn, Kiều San nhớ như y, trường tiểu học trong trấn sụp đổ nát, nhà lầu bốn phía đều sụp tất cả, chỉ còn lại một lá cờ đỏ bồng bềnh, thê lương cô tịch.
Cô nhớ rõ, sau trận động đất đó thì là một trận mưa, xi măng gạch bể bốn phía, lầy lội không chịu nổi, không có lều vải, cô và mấy người còn sống cuộn mình trong túi nhựa ni lông ở trên đường cái.
Lúc đội cứu viện chạy tới, cô đang sốt cao không ngừng, sống sót sau tai nạn, cô vẫn luôn không dám trở lại nơi này.
Đi dạo quỷ môn quan một vòng, cô mới biết được cô độc tuyệt vọng đến cỡ nào.
Tả Dịch không biết phải an ủi cô thế nào, chỉ ôm lấy cô, không nói chuyện, cứ vậy đến khi trời sáng. Kiều San khóc lóc mệt rồi ngủ, tỉnh lại lần nữa thì trời đã tờ mờ sáng.
Trên mặt lem luốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-khong-the-yeu/1847313/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.