Giọng nói của người đàn ông không lớn nhưng lại rất có khí phách.
Giọng nói này......
Kỷ Mạt trong giây lát ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh hiện lên một tia kinh ngạc.
Mặc dù đã ba năm không nghe thấy, nhưng cô đã nghe người này nói chuyện từ lúc năm tuổi, đã nghe mười ba năm, giọng nói ấy đã khắc vào trong xương cốt, ngay cả trong giấc mơ cô cũng có thể nhận ra.
Môi Kỷ Mạt run rẩy.
Trong nháy mắt, cô muốn bỏ chạy, nhưng hai chân cô lại như bị rót chì, muốn bước một bước cũng không thể.
Nhìn người nọ đứng dậy từ trên ghế sofa, khuôn mặt trầm xuống chậm rãi đi về phía cô, Kỷ Mạt biết đã không còn kịp. Chưa kể đến những người bên cạnh sẽ không dễ dàng để cô đi, cho dù ở đây chỉ có cô cùng người đàn ông này ở đây, cô cũng chạy không thoát khỏi anh.
Từ nhỏ đến lớn đều như vậy, sớm đã thành thói quen của cô.
Kỷ Mạt từ bỏ, trước khi người đàn ông tới gần, cô đã nghiêng người, cụp mắt xuống. Mái tóc dài ngang lưng của cô xõa xuống bên tai, che khuất nửa khuôn mặt, đồng thời cũng che giấu đi nhịp tim bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.
Chỉ hy vọng anh không nhanh như đã nhận ra cô.
Cô còn chưa sẵn sàng găp lại anh.
Người cũng cảm thấy khiếp sợ còn có Kỷ Mân.
Kỷ Mân tới nơi này giao không biết bao nhiều lần, đây vẫn là lần đầu tiên gặp Lục Dương. Nếu biết trước Lục Dương cũng ở đây, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ben-goi-ni-non/3323006/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.