Hạ Minh Chiêu đi quá nhanh, một đám hắc y vệ cùng y đến đây vẫn còn ngồi lót dép, mãi đến khi y đi rồi mới sôi nổi bàn tán, theo sau trèo tường rời đi.
Giản Tấn có chút bất đắc dĩ nhìn theo hướng họ rời đi.
Hạ Minh Chiêu đây là...... bị nhận ra thân phận nên ngượng ngùng?
"Cha, phụ thân thấy ta hình như không quá cao hứng." Giản Tầm có chút buồn bực, cậu từ nhỏ đã đi theo Giản Tấn, dùng tinh thần lực để đoán tâm trạng của người khác, cậu cảm giác được Hạ Minh Chiêu cũng không thích mình.
"Y không biết con là con trai y nên mới như vậy, nếu biết con là con y, y nhất định rất thương con." Giản Tấn nói.
Trên tinh cầu này, mọi người đều vẫn rất coi trọng hậu đại, hắn cảm thấy Hạ Minh Chiêu hẳn sẽ không đến nỗi không nhận Giản Tầm.
Bất quá......
Giản Tấn nhéo mũi con trai: "Con sao lại nửa đêm không ngủ mà bò dậy vậy?"
Khi nãy do hắn vội trị liệu cho Hạ Minh Chiêu, không chú ý tình huống chung...... Hạ Minh Chiêu cởi quần áo hắn, hắn mới đột nhiên phát hiện Giản Tầm còn tỉnh, hoảng sợ một trận.
"Con muốn gặp phụ thân." Giản Tầm có chút buồn bực.
Tiểu hài tử đều là muốn cùng cha mẹ thân thiết, Giản Tấn cũng không trách cu cậu, đem cậu ôm lên: "Tối mai, chúng ta sẽ cùng phụ thân con tâm sự."
Giản Tầm lập tức vui vẻ.
Nhưng, Hạ Minh Chiêu lúc này lại không cao hứng.
Trước lúc y tới tìm Giản Tấn tâm tình cực tốt, đối với đêm nay cũng tràn ngập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-ha-van-an/239562/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.