"Chị đừng lo lắng, đi theo tôi!"
Cậu giơ tay ra trước mặt cô, cậu trấn an cô cái rồi gật đầu
Cô vịnh vào cánh tay cậu, vết thương trên ngực vẫn chưa khỏi, thường ngày cô mạnh mẽ thật, ngoan cố kiên cường thật đấy, nhưng bị thương rồi vẫn như người bình thường thôi, cậu dẫn cô vào phòng mình, đặt cô ngồi ngay ngắn trên giường, cậu nói
"Chị ngồi ở đây, đừng lên tiếng! "
Cô gật đầu rồi ngồi đó im lặng, cậu mở cửa rồi ra ngoài, cậu đóng chặt cửa lại rồi quay lại, đám người ngoài kia một lúc một nôn nóng hơn, tay đập cửa rầm rầm, cậu liếc mắt ra làm ám hiệu cho vú mở cửa, vú run rẩy đi ra mở, bọn họ vào được thì tràn vào như ong vỡ tổ, thấy cậu đứng đó thì mới lùi lại hai ba bước cúi thấp đầu xuống
"Dạ chào cậu Hoàng ạ!"
Cậu gật đầu cái rồi hỏi
"Có chuyện gì mà các người xông hết vào nhà ta thế?"
"Dạ thưa cậu, chuyện là...quan trên có lệnh mời tiểu thư Hoài Thục về công đường có chuyện cần hỏi ạ, là bắt buộc nên chúng tôi mới phải gấp gáp như vậy!"
"Chị tôi không có ở nhà, các người cứ về nói lại với quan nhà các người, ta lên thay chị có được không?"
"Ấy chết, làm sao chúng tôi dám bắt cậu Hoàng đây về, chúng tôi có ba cái đầu cũng không dám!"
"Vậy sao? Vậy khi nào đợi chị tôi về rồi nói đi!"
Cậu quay người lại, bọn họ đã hốt hoảng gọi lại
"Dạ thưa cậu, chúng tôi cũng chỉ là làm theo quan trên, thật lòng mà nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/227296/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.