Chiếc xe ngựa từ từ dừng lại trước một con đường mòn tối, anh ấy còn tốt bụng cho cô một cái đèn lồng, cô nuốt nước bọt cái rồi ngón tay run rẩy chỉ vào cái con đường tối om đó hỏi
"Anh ơi, anh nói nhà thầy lang Nguyễn ở trong đó hả anh?"
"Ừ đúng rồi, cô cứ đi vào cuối con đường mòn ấy! Đi đi"
"Lại còn cuối con đường mòn!"
Cô bước xuống xe rồi câm trên tay cái đèn lồng, cô quay lại nhìn anh ấy cái rồi định nói lời cảm ơn nhưng anh ấy đã thúc ngựa đi mất, chỉ nghe tiếng lộp cộp do đất đá va vào bánh xe mà thôi!
Tự nhiên một làn gió mát thổi qua buốt cái gò má, cô chớp mắt cái rồi nhìn kĩ chiếc xe ngựa ấy, tuy trong bóng tối lờ mờ nhưng cô vẫn nhìn ra, hình như... Có một cô gái ngồi sau chiếc xe ngựa, lại còn rất giống với...tiểu thư nhà họ Ân...
Có lẽ nào? Cô trợn mắt lên cái rồi chạy thật nhanh theo chiếc xe ngựa, cô vừa kêu như gào lên, cô hét mà như điếng cả hồn, lát sau đang rầm rầm chạy thì vấp cục đá, cô té một phát mặt mũi cạ hết xuống mặt đường, cô suýt xoa vì đau ngồi dậy rồi nhặt cái đèn lông lên, tiếng xe ngựa đã đi xa, tiếng người phu xe cũng đã không nghe thấy nữa, cô cầm cái đèn rồi đứng im đó nhìn theo mà lặng người đi, không biết mình có nhìn nhầm không nữa, không phải vì ám ảnh tiểu thư ấy quá mà nhìn nhầm đấy chứ, nhưng lỡ đó là thật, có phải tiểu thư ấy sẽ làm gì gây hại cho người ta không? Nhưng bây giờ làm sao mà đuổi theo cho kịp, cô đứng đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/227295/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.