Trên bàn ngồi chỉ có cậu và cô, nhũ hoa Nụ vẫn như cũ hay đứng một bên nhìn, cậu quay qua nhìn nhũ hoa, sau đó nói:
"À nghe nói đây là nhũ hoa Nụ à?"
Nhũ hoa nghe nhắc đến thì mới giật mình chạy lại, sau đó mừng rỡ nói:
"Đúng vậy, cậu Cảnh Minh! "
Vừa nói xong cậu đã giơ tay kéo ghế ra, sau đó nói:
"Ngồi đi! Vậy ra trước giờ Cảnh Minh đều ở đây à, vậy thì nhũ hoa Nụ đây chắc phải thân thiết với Cảnh Minh lắm nhỉ?"
Nói xong nhũ hoa liền trơ mắt ra nhìn cậu, ánh mắt tròn xoe, quay qua nhìn cô cái. Cô mỉm cười nhún vai, chuyện Cảnh Minh mất trí nhớ cô cũng đã nói sơ qua với bà rồi, nhưng khi đối mặt với chuyện này mới cảm giác hơi bàng hoàng.
"Đúng vậy, cậu Cảnh Minh tuy ở đây có 5 năm nhưng tình cảm rất tốt, giống như người một nhà!"
Nói xong cậu liền mỉm cười, sau đó kéo tay bà.
"Ngồi đi! Nếu đã giống như gia đình thì ngồi đi!"
Bà bất ngờ bị kéo ngồi xuống, sau đó đơ người ra nhìn cậu, rồi cậu quay qua bà mỉm cười, cậu nói:
"Ăn đi, chẳng phải tôi không nhớ được gì thì liền không còn tình cảm đấy chứ?"
"Không không! Chỉ là trước giờ tôi chưa từng ngồi cùng mâm với cậu! Nên!"
"Cứ gọi là Cảnh Minh cũng được!"
Nói xong cậu liền quay mặt qua nhìn cô, chợt lấy đũa gõ vào chén cô cái rồi nói:
"Ăn cơm đi!"
"À ừ,..."
Cô đưa chén lên, sau đó ăn cơm, cô vừa ăn vừa liếc qua cậu. Không hiểu sao hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053347/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.