"Minh Tuân! Ánh Ánh! Hoài Hoài! "
Ngồi trêи xe ngựa đột nhiên tiểu thư Ánh Dương lại ngồi thẩn thờ nhìn mơ hồ, sau đó lại nhìn qua Hoài Thục.
"Cô định để Cảnh Minh sống như vậy đến cuối đời à? Một cậu chủ của một gia đình tiếng tăm lừng lẫy, một người có thể có trong tay tất cả mọi thứ? "
Cô nhìn vào mắt tiểu thư Ánh Dương, sau đó nhẹ nhàng mỉm cười.
"Lúc nãy cô có nhìn thấy Cảnh Minh cười rất thoải mái không? Cô có thấy cậu ấy đang sống rất hạnh phúc không? "
"Đó không phải là Cảnh Minh nữa, Cảnh Minh hào hoa phong nhã, từng ngón tay cũng có thể toát lên sự sang trọng. Nếu nhà họ Hoàng không còn là nơi cho Cảnh Minh sống nữa thì vẫn còn nhà họ Lê! Tôi không muốn để Cảnh Minh sống ở đó nữa!"
"Cô...cô đã hứa với tôi rồi mà? Sao cô lại làm như vậy? "
Chợt cô kϊƈɦ động nắm tay vào xe ngựa, mắt trợn lên nhìn Ánh Dương, sau đó tiểu thư ấy liền nhếch mép lên:
"Tôi hứa gì với cô, tôi chỉ hứa với cô giả vờ đóng tuồng với cô thôi, đưa Cảnh Minh đi hay để Cảnh Minh lại tôi chưa từng hứa với cô!"
Nói xong xe ngựa cũng đã dừng lại, tiểu thư ấy liếc một cái đã kéo màn ra sẵn. Ý là đuổi khéo cô, cô bước xuống xe, lát tiểu thư ấy định đi thì chợt cô kéo xe lại.
"Này! Tiểu thư đừng làm như thế? Cậu Cảnh Minh trước đây hay bây giờ cũng không thích cuộc sống ngột ngạt giống trước kia. Cô yêu cậu ấy như vậy tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053346/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.