3 bóng người lướt qua mặt cô nhanh như một cơn gió, lúc ấy chẳng thể làm gì khác ngoài việc chạy theo, lúc ấy sự quan tâm của bà Đức Hạnh không phải là cô nữa à là tấm bài vị trên tay cậu Cảnh Minh, và cả cậu Cảnh Minh.
Cô nuốt nước bọt cắm cổ chạy theo, đúng đó, phía trước là vực thẳm, vì lúc cô đi lạc đã đi qua đó, và nơi đó chính là chỗ bà Hạnh chọn làm chỗ treo cái quan tài của mình. Cô đã qua đó tận hai lần, độ cao hay độ sâu của nó thật sự không thể nào đo đếm được. Phải nói là sâu nghìn trượng.
Cô vừa chạy vừa lo sợ, cậu Cảnh Minh nói cậu yêu cô, mãi mãi yêu cô, rồi còn gọi cô là nàng, không gọi là chị nữa, ánh mắt cậu, lời nói cử chỉ. Đó giống như lời trăn trối cuối cùng, giống như cậu đã biết trước cái chết của mình.
"Không phải chứ? Cậu Cảnh Minh không định nhảy xuống vực tự sát đấy chứ?"
Cô vừa suy nghĩ tới đó thì chân chạy một lúc một nhanh, nhanh đến độ cảm giác được gió thổi lạnh cả mặt, cô vừa chạy vừa gào lên:
"Cảnh Minh! Đừng mà! Quay lại đây!"
Cô vừa gào vừa cố gắng chạy theo, tốc độ của cậu rất nhanh, giống như đã quyết tâm từ lâu rồi, cô mếu máo gọi như tuyệt vọng.
"Cảnh Minh! Quay lại đi! Đừng làm chuyện như vậy! Cậu không bảo vệ tôi sao? Cậu bỏ tôi à?"
Cô nói tới đó thì vấp té một cái thật mạnh, té sấp ra đất, nhánh cây lá cây cọ sát vào mặt mũi tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053343/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.