"Cậu sẽ không lừa tôi chứ?"
Cô vừa đi sau lưng cậu vừa nghi hoặc, cậu cúi người xuống, vừa giơ tay kéo tấm thảm ra cô đã cảm thấy rùng mình. Cậu cứ cúi người xuống lật nắp hầm lên không chú ý, cô cảm giác như có một tảng băng dày. Cô xoa vai cái rồi nhìn quanh, có tật giật mình sợ ai đó phát hiện ra.
Cô nhìn cậu lật được cái nắp hầm lên rồi quay mặt lại. Ra hiệu như đã có thể xuống dưới được rồi, sau đó cậu liền đi xuống trước.
Cậu xuống được mấy bậc thang thì ngẩn mặt lên nhìn cô, giơ tay ra muốn đón lấy cô, nhưng cô lại quay mặt lại, bước lại bàn cầm cái nến lên, bước lại rồi nói:
"Cậu xuống trước đi!"
Nói xong cậu đành ngậm ngùi đi xuống, cô cầm nến đi theo, kéo cho y phục gọn gàng rồi mới bước xuống, cậu đứng ở dưới chờ cô. Sau đó giơ tay lên đóng nắp lại, cô cầm nến bước xuống rọi quanh, không giống như lần trước, lần này cô cảm thấy đỡ sợ hơn. Chắc là vì có cậu Cảnh Minh đi theo, cô vừa soi vừa gõ tay vào tường. Cậu nhìn theo mà khó hiểu, vẫn không thể hiểu nổi lí do cô muốn đi vào đây là gì. Cậu dựa lưng vào tường, mắt vẫn nhìn vào cô chăm chú, sau đó một lúc cậu mới không nhịn được tò mò, vẫn phải hỏi:
"Chị làm gì thế?"
Cậu hỏi xong cô liền dừng tay, sau đó quay lại nhìn cậu, cô chớp mắt cái rồi nhìn xung quanh, hai cánh cửa cô từng thấy trước kia dường như đã biến mất khỏi thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053342/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.