"Gia Hào à..."
"Hả...?"
"Trời tối rồi!"
"À... Ừ..."
Cô ngồi co ro trong hốc cây to, bóng tối đã dần lấn chiếm vào khu rừng. Cô ngồi ôm vai, mắt mơ hồ nhìn xa xăm, cô mím môi cái rồi nói:
"Chúng ta có thể quay lại nhà được chưa?"
"Quay lại nhà..."
"Ngươi nói sẽ dẫn ta quay lại nhà kia mà. Ngươi không nuốt lời đấy chứ?"
Cô nhìn nó bằng một cặp mắt long lanh, sau đó nó nói:
"À...bà già đó bảo canh ba mới thích hợp để quay lại nhà, bà Hạnh bây giờ rất yếu, phải canh thời gian bà Hạnh yếu nhất quay về"
Cô nghe nó nói vậy mới thắc mắc:
"Bà già? Bà già nào?"
Nó ấp úng nói không thành câu, chợt nó nói:
"Bà bói điên, là bà ấy"
Cô ngồi đó thất thần, nghe xong câu đó mà đầu óc dần tê dại đi. Cô quay qua nó gấp gáp hỏi, nhưng giọng điệu vẫn rất nhỏ nhẹ cẩn thận:
"Bà ấy còn sống sao? Gia Hào. Ngươi gặp bà ấy rồi sao?"
"Ta gặp bà ấy lâu rồi. Bà ấy chết rồi Chỉ còn lại hồn phách mà thôi. Trước kia ta có nói cô nghe chuyện bà bói điên sẽ giúp đỡ ta tìm lại thân xác, nhưng chưa làm được thì bà ấy đã tặng đôi mắt cho cô, ta không thể nhờ bà ấy được nữa nên mới bám theo cô"
"Phải ha...ngươi vốn dĩ đã quen bà ấy trước ta mà, sao ta lại quên mất chứ? Từ cái hồi ta về nhà vú Nụ thì đã không còn thấy bà ấy về bên ta rồi, cúng cơm thì cũng chỉ thấy nó dần dần thiu đi, chứ ta chưa thấy bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053339/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.