"Theo nó đi!"
Bà Hậu vừa nói vừa kéo tay cô, họ lủi thủi đi qua màng mưa, vừa qua đến phòng của các vị phu nhân đã thấy nó biến mất dạng. Bà Hậu quay qua quay lại nhìn, ấy vậy mà chớp mắt đây nó đã biến mất thật. Bà quay lại nhìn cô, cô ngẩn người ra im lặng, cô chợt nói:
"Cái mùi...là ở bên này!"
Cô vừa chỉ qua thì bà Hậu đã nhìn theo, bà nhíu mày cái khó hiểu hỏi lại:
"Chắc chắn chứ?"
Cô liền gật đầu chắc chắn Nếu theo hướng mà cô chỉ, chỉ có thể là bên các vị tiểu thư. Mà nếu nó qua đó chỉ có thể xuất hiện hai khả năng, một là qua hại người, hai là qua tìm chủ nhân của nó. Bà chỉ suy nghĩ tới đó, cô chạy theo bà, chân bỗng run run. Mấy ngày nay hôn mê chẳng ăn uống được gì, bây giờ đói sắp hoa mắt lên rồi. Cô ráng mở mắt ra chạy theo bà, lát tới một chỗ tối chợt cô đứng lại, kêu nhỏ:
"Bà Hậu à...tôi không ngửi được mùi của nó được nữa! "
Nói vừa xong cô chợt thấy bên trong một căn phòng chợt sáng lên lạ thường. Cô cảm tưởng giống như căn phòng ấy đang bị cháy vậy, sáng đến độ có thể soi sáng ra đến bên ngoài. Cô quay qua thấy bà Hậu nhặt mấy hòn đá lên rồi khấn cái gì đó, bà vừa khấn xong liền chỉ tay vào nó, tự nhiên hòn đá bay lên, nhảy đập cái cốp vào cánh cửa. Chính là cánh cửa phát ra ánh sáng đó, bà Hậu quay lại nhìn cô gật đầu cái chắc nịch, bảo:
"Nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053316/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.