"Thiếu phu nhân, đã có hơn mười hai người ra đi theo cách như thế rồi, là có thật đó thiếu phu nhân! "
Nó càng nói càng khóc lớn, cô lạnh cả mặt xuống tới chân, miệng cứng đơ không nói được gì cả.
"A Tỳ! Em đừng dọa ta mà!"
Nó mếu máo rồi ấp úng quỳ xuống chân cô nói:
"Thiếu phu nhân à, dạo gần hai năm gần đây, nhà họ Hoàng đã chết hết tổng cộng mười hai người rồi. Em làm ở đây từ hồi mười tuổi, những chuyện đó là có thật đó, em biết sẽ khó tin lắm, nhưng mà..."
Cô nhìn ánh mắt nó không có sự lừa dối nào, đó hoàn toàn là sợ hãi. Cô mỉm cười gượng gạo, chủ yếu là cho nó bớt hoảng sợ, rồi mới đợi nó trấn tỉnh lại.
"A Tỳ à, em nói rõ ta nghe xem, rốt cuộc chuyện này là sao?"
"Thiếu phu nhân... "
Nó vẫn chưa bình tĩnh lại được, cô cầm lấy cây quạt trên giường rồi quạt phạch phạch. Nhíu mày tỏ ra nóng lòng, nhưng nó lại không nói, cô vừa quạt vừa nằm dài ra giường, chờ đợi nó nín rồi kể.
"Thiếu phu nhân à, người còn tâm trạng ung dung như vậy sao?"
Nó lau nước mắt cái rồi kéo cô dậy.
"Chứ ta hỏi em có nói đâu, ít ra em cũng phải nói cho ta nghe chứ?"
"Thiếu phu nhân nghĩ cách đi! Chẳng lẽ lại chịu chết sao?"
"Chuyện là thế nào mới được? "
Cô ngồi vừa quạt vừa thở dài. Nó liền im lặng một hồi rồi mới nói:
"Thiếu phu nhân! Dạo gần hai năm trở lại đây, nhà họ Hoàng xảy ra một chuyện rất là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053309/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.