"Cứu tôi với!"
Cô ấy khóc lên dữ dội, cô liền hốt hoảng giật mình, chân đạp vào giường cái bốp. Cô mở mắt ra mà nước mắt chảy lòng ròng vì đau, tiếng A Tỳ bên tai cô gọi:
"Thiếu phu nhân à, sao vậy? Gặp ác mộng à?"
Nó đỡ cô dậy, cô suýt xoa cái ʍôиɠ rồi nói:
"À không, giật mình thôi!"
"Mà canh mấy rồi A Tỳ? "
"Dạ còn sớm, chưa tới bữa cơm đâu. Thấy thiếu phu nhân ngủ ngon quá em cũng không dám kêu, nên để thiếu phu nhân ngủ thêm chút!"
"À ừ, tại tối ngủ lạ chỗ, mà cũng do bên ngoài có gia nô canh gác đi qua lại hoài ta giật mình hoài, sáng ra ngủ hơi say!"
Nó nghe xong liền quay qua nhìn mà mắt như muốn rớt ra, nó liền hốt hoảng lấp bấp nói:
"Thiếu...thiếu phu nhân nói gì ạ? Gia nô canh gác nào? Làm gì có ai đi qua đi lại chứ?"
"Thiếu phu nhân nói gì ạ?"
Nó còn quay lại hỏi thêm một lần nữa, cô vẫn đơ người ra nhìn nó. Lát sau nghe bên ngoài có người gõ cửa, cô liền quay qua nhìn, thấy có người nói:
"Phu nhân cho gọi thiếu phu nhân ra đó ạ!"
"À ừ ta nghe rồi, ta biết rồi!"
Nói xong cô liền nhanh chóng đi ra kéo rèm ra rồi quay lại nói:
"Hôm nay ai đổ đầy nước thế A Tỳ? "
Cô quay lại hỏi mà mặt nó vẫn trơ trơ ra đó, cô liền kêu lớn:
"A Tỳ... "
"Dạ thiếu phu nhân gọi em!"
"Ta hỏi em ai đã đổ đầy nước?"
Mắt nó vẫn vô hồn, rồi đột nhiên nó khóc lóc nói:
"Thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053308/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.