"Cái con quạ thối tha này!"
Cô che mặt rồi mếu máo, chợt nó liền nói:
"Thôi im cái mồm, mau lên đi kìa, tôi không gạt được bà già đó được bao lâu đâu!"
Cô nghe vậy liền đảo mắt quanh phòng, cô liền chạy lại phía cái quan tài, cô chạm tay vào, hỏi nhỏ:
"Kim Nhã, vị tiểu thư này...à...cô có còn tỉnh táo không vậy?"
Vừa hỏi xong cô đã nghe vang lên một tiếng hét:
"Tránh ra chỗ khác! "
Cô quay qua nhìn con quạ đen, cô liền thấy cái quan tài rung chuyển, chưa kịp phản ứng gì thì chân đã cứng lại. Cô quay qua nhìn nó, nó liền nói:
"Tránh ra!"
Cô nhấc chân lên cái rồi trợn mắt lên.
"Thôi chết rồi! "
"Thôi chết rồi! "
Cô không nhấc chân lên được, nó nhìn cô rồi nói:
"Nhấc chân lên!"
"Không được! "
Lúc đó cái quan tài đã run lên bần bật. Từ từ mấy cây đinh được đóng vào quan tài bây giờ bị bật ra, rớt xuống nền nhà kêu lốp cốp, cô nhìn vào quan tài, thấy nắp đã hé ra một chút. Từ trong đó thò ra một bàn tay, nắm chắc chắn vào thành quan tài, rồi thêm mấy cái đinh khác bị rơi ra. Khi nắp đã được hé ra một khoảng rộng, cô mới bắt đầu thấy một cái đầu từ từ chui ra, mấy sợi chỉ được quấn vào quan tài trở nên phát sáng, nó sáng lên một màu đỏ tươi, khi tay nó chạm vào sợi chỉ, nó có biểu hiện giật mình rụt tay lại.
Cô vẫn đứng đó nhìn, lát sau khi đã chịu được những cơn đau từ sợi chỉ đó, nó liền tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053302/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.