"Tôi không muốn bị thiêu, tôi không muốn!"
Tiếng hét càng lúc càng vang vọng, bà ấy kiềm lại không nổi mà đổ cả mồ hôi trán, nuốt nước bọt một cái, bà cố trấn an người con gái trong hòm kia.
"Cô đừng làm loạn, cô có biết nếu cương thi được thoát ra, tai nạn sẽ ập vào đầu tất cả người đang sống ở đây không? "
"Hoài Thục, cô ấy có căn tu, bà không có thì bà câm miệng đi. Cô ấy chỉ cần ngồi canh chúng tôi, sau đêm nay ngày mai chúng tôi sẽ được đem chôn, tôi không muốn bị thiêu, tôi không thể chịu nổi!"
"Không được, nếu Hoài Thục không chịu nổi, cái xác này sẽ thoát ra ngoài, thật sự rất nguy hiểm! "
Vừa nói tới đây mặt mũi mấy thanh niên đứng cạnh cái quan tài mặt mũi lạnh tanh lạnh ngắt, bà chép miệng cái rồi nói:
"Mau cái tay lên, nhanh lên!"
Mấy thanh niên nó lau vội mồ hôi rồi quấn chỉ tiếp vào cái quan tài, tay run lên lẩy bẩy, mồ hôi rớt xuống nền mà kêu tạch tạch. Cái quan tài vừa có tiếng động nhỏ họ liền giật mình tản ra hết, bà Hậu thấy vậy liền nhíu mày lắc lắc đầu, đẩy họ ra hết tự tay bà quấn chỉ lại, họ nép ra một bên nhìn bà lúi húi. Lát sau bà nghe một tiếng hét kinh hoàng, như không chịu được sự tức giận nữa, cô ấy hét lên cho bà thấy, cô ấy không đồng ý như thế nào.
"Biết vậy ta thà làm ma làm quỷ, loại không có tính người như bà mà cũng làm pháp sư được hay sao, loại như bà chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053300/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.