"Hỏa thiêu? Hỏa thiêu?"
Cô vừa nghe hai chữ này đã run rẩy tay chân, mấy đứa nhỏ trong chăn cứ nháo nhào lên, cô liếc qua bà ấy. Chẳng một chút động tĩnh gì, chỉ có bà Hậu là hoảng loạn cực độ, cô chưa bao giờ thấy bà Hậu sợ đến như vậy.
"Hỏa thiêu, là phải đốt nhà, mày có giỏi thì đốt nhà đi, đốt đi, chết hết!"
Cô giật mình bật dậy cái mạnh, cô liếc vòng òng quanh nhà một lượt, thở phào cái rồi giơ tay lau mồ hôi, cảm nhận nhịp tim mình còn đập loạn xạ, kiểm tra tay chân xem một lượt, cũng may thật. Chỉ là một giấc mơ, cô chẳng biết tại sao mình lại ngủ đi nữa, rõ ràng lúc chiều tối đi chợ về còn vào phòng tụi nhỏ kia mà, tại sao lại về phòng mình, cô nhớ được mỗi khúc con Kim Nhã nó nhép miệng nói "mày đã biết rồi à?" sau đó thì dần thiếp đi, không còn thấy gì nữa, cô vò đầu bứt tai nhớ lại xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng chẳng nhớ nổi.
"Mình làm sao thế nhỉ?"
Cô nghe bên ngoài có tiếng nói chuyện, bước xuống giường mở cửa đi ra, trước mắt là mấy đứa nhỏ. Chúng nó vừa đốt đèn lồng vừa ăn bánh trung thu, cô chợt cảm thấy có cái gì đó lâng lâng trên gương mặt, chợt nhận ra cái gì đó, cô mỉm cười cái rồi thầm nghĩ
"Mới đây mà đã trung thu rồi, tính ra mình được gả đi cũng tròn một tháng, thật là nhanh quá đi!"
Cô bước chân ra ngoài, tụi nhỏ vừa ăn vừa nói chuyện, cô ngắm nhìn chúng nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053298/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.