Phong Phong quay lại nhìn về phía cửa, sau đó mới lại nhìn Kiều Nhã Nguyễn: “Chưa kịp đổi.”
Ý là: Em tới sớm quá!
Sắc mặt Kiều Nhã Nguyễn càng khó coi hơn, “Anh có ý gì?”
Phong Phong cười hề hề, hai tay khoanh trước ngực, “Chẳng có ý gì cả.”
Anh không nóng không lạnh, khiến Kiều Nhã Nguyễn đang trong cơn tức giận nhưng vẫn có thể nín nhịn được.
Phong Phong thấy cô chỉ nhìn mình không nói gì, trong lòng không phải không căng thẳng, có điều vì chuyện cô đã giấu giếm mình nên vẫn không bỏ qua được mà thôi.
“Thiếu tá Kiều có chuyện gì không? Nửa đêm canh ba thế này, truyền ra ngoài ảnh hưởng không tốt đâu. Em nên nhớ là quanh nhà tôi toàn là phóng viên đấy.” Phong Phong tỏ vẻ vì nghĩ cho cô nên mới nói thế.
Anh hành động quái gở như vậy, Kiều Nhã Nguyễn hiểu hết.
Nhưng cô cũng tủi thân chứ, nỗi buồn tủi của cô ai có thể hiểu được?
“Anh đừng có tỏ ra ấm ức với tôi. Tiểu Bất Điểm là con gái tôi, anh dựa vào cái gì mà phủ nhận hả?” Kiều Nhã Nguyễn nghiến răng nghiến lợi.
“Câu này của Thiếu tá Kiều thật là kỳ quái, em cũng có từng nói với tôi là tôi có một đứa con gái đâu nhỉ?” Giọng nói của Phong Phong càng trở nên khó nghe hơn, “Kiều Nhã Nguyễn, rốt cuộc trong lòng em ông đây là cái gì? Vì sao xảy ra một chuyện lớn như vậy cũng không nói gì với anh? Con bé là con gái anh, em có quyền gì mà tước đoạt quyền được biết của anh? Đau lòng hay khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-hon-nhan-vo-truoc-om-con-chay/890101/chuong-1769.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.