Thủy An Lạc nhìn Sở Ninh Dực đi ra ngoài rồi lại cúi đầu nhìn Bánh Bao Rau trong lòng mình.
“Bánh Bao Rau, đó là ba của con mà.” Thủy An Lạc thấp giọng trấn an bé.
Bánh Bao Rau chôn đầu trong lòng mẹ không lên tiếng, cả người bị cảm giác đáng thương bao trùm.
Y tá đến đổi thuốc cho Bánh Bao Rau. Thủy An Lạc xem qua bệnh án của con trai thì thấy là viêm dạ dày cấp tính, xem ra thằng nhóc này lại ăn phải cái gì đó không nên ăn rồi, may mà khống chế kịp thời.
“Bác sĩ Thủy, thằng bé không sao rồi, cô không cần phải lo lắng đâu.” Y tá mỉm cười nói.
“Cảm ơn cô.” Thủy An Lạc trả lời rồi đặt bệnh án của con trai xuống.
Đợi y tá đi ra bên ngoài rồi, Thủy An Lạc lại nhìn con trai đang nằm trong lòng mình: “Tại sao con không nói với bà nội? Nếu ba con không gọi điện về thì có phải con cũng sẽ không nói với ba con đúng không?” Thủy An Lạc vừa nói vừa kéo Bánh Bao Rau trong lòng ra, sau đó để bé ngồi trên giường.
Bánh Bao Rau cúi đầu, cái miệng nhỏ mím lại thật chặt kiên quyết không nói lời nào.
Hiện tại Thủy An Lạc cũng không dám thúc giục con trai, lại càng không dám mắng mỏ. Cô sợ rằng sự tin tưởng của Bánh Bao Rau đối với cô cũng sẽ biến mất, vậy nên Thủy An Lạc chỉ có thể đứng ở mép giường nhìn Bánh Bao Rau đang cúi gằm.
“Tay con đau.” Bánh Bao Rau ngẩng đầu lên rồi tủi thân nói.
Thủy An Lạc hít sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-hon-nhan-vo-truoc-om-con-chay/889974/chuong-1642.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.