Chơi cờ với Mặc Phi, Địch Kha mới biết kỳ nghệ của nàng không phải chỉ có động tác đẹp mắt, mà là thực lực thật sự.
Hắn nhìn bàn cờ, đột nhiên mở miệng nói: “Ngày hôm trước Thái Thú cho tại hạ mượn binh mã của hắn.”
Hử? Trong lòng Mặc Phi kỳ quái, giương mắt nhìn về phía hắn.
Địch Kha lại nói: “Ngay sau khi cô nương tham gia yến hội hái hoa.”
“Tướng quân nói đùa, việc này thì có quan hệ gì với Phù nhi?” Mặc Phi rũ mắt xuống, ngón tay nhéo nhéo hộp cờ.
Địch Kha mỉm cười, hạ xuống một quân cờ: “Xưa nay tại hạ và Thái Thú có hiềm khích, từ khi tại hạ tiến vào Trung Đô đều bị cản trở khắp nơi. Sau này Tê tiên sinh từng đồng ý giúp tại hạ nhanh chóng giải quyết vấn đề này, mà quả thực là sau buổi yến hội kia, Thái Thú đã nới lỏng ra. Nếu việc này không có sự giúp đỡ của Phù nhi, dù thế nào tại hạ cũng sẽ không tin tưởng.”
Thì ra là thế, lửa giận trong lòng Mặc Phi bốc lên, lại bị Tê Túc tính kế một phen rồi! Người này thực biết tương kế tựu kế. Nếu như nói hắn muốn nàng mặc nữ trang, thứ nhất là để thỏa mãn tâm tư riêng tư của mình, thứ hai là để che giấu thân phận của nàng, có thể ban đầu hắn chỉ muốn nàng giả bộ làm phu nhân của hắn, nhưng mà miệng người khó lường, Địch Kha khen ngợi nàng ra bên ngoài. Sau lại rơi vào trong tai Thái Thú, nữ nhân bị Địch Kha nhìn trúng, đương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tieu-phu-do/2379454/quyen-2-chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.