Hạ Phỉ lẻn vào trong trướng.
Hành động của nàng rất nhẹ, như một con mèo linh hoạt, nương theo bóng tối hành tẩu trong trướng.
Ngay cả hơi thở cũng rất sâu và nhẹ, từ đầu đến cuối nàng gần như không phát ra một tiếng động nào.
Trong trướng của Chúa công chia thành trong và ngoài, hôm nay bên ngoài không có một bóng người.
Hạ Phỉ bình tĩnh và chậm rãi tìm kiếm bên trong.
Là một ám vệ đã từng sống ở nơi hắc ám, lặng lẽ di chuyển và thăm dò là các kỹ năng nàng đã được rèn luyện từ nhỏ.
Nàng đi đến mành che, nghe ngóng chốc lát, không nhận thấy bất kỳ tiếng động gì.
Hạ Phỉ nằm sấp xuống, đưa ngón tay với vào đáy mành, khẽ nâng nó lên một chút.
Đang muốn giương mắt nhìn trộm, đột nhiên lông tơ trên mu bàn tay nàng dựng đứng.
Một bàn tay nam nhân cứng như thép duỗi ra từ sau rèm, mạnh mẽ bắt lấy cổ tay nàng.
Hạ Phỉ kinh hãi, nàng khéo léo tránh được, đồng thời nảy ra ý đồ bức lui người phía sau rèm.
Bàn chân chợt bị đấm một đấm, một cơn đau nhức kịch liệt truyền lên từ gan bàn chân.
Người này quá mạnh mẽ, mình không phải là đối thủ.
Hạ Phỉ nhận ra điều này, nhanh chóng lăn một vòng, muốn lui lại.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một thiết kiếm sắc bén chọc thủng mành trướng, chĩa thẳng vào mặt nàng.
Động tác nhanh nhẹn, Hạ Phỉ rút đôi đoản đao ra, chống đỡ lưỡi kém sắc bén trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-nat-tuong-quan-den-phat-khoc/3008262/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.