Chuyển ngữ: Gà - LQĐ
Tại thôn Sĩ Giáp, Hứa Thố lý, trong một đại viện nông gia, một phụ nhân tóc trắng cả người còng xuống, đang bề bộn đuổi gà vào ổ.
Bà không đến bốn mươi niên kỉ, bởi vì đã từng sống kiếp nô lệ, cuộc sống gian nan đã giày vò bà đến nỗi trông như một lão nhân.
Cả đời bà từng có rất nhiều hài tử, nhưng hoặc là chết non, hoặc là bị chủ nhân bán đi, đa số đều không có thể ở bên cạnh mình.
Đứa con trai duy nhất bên cạnh là Đăng Trụ, cách đây không lâu đã chết trận sa trường.
Vốn đả kích của cuộc sống đã khiến bà chết lặng. Sống qua ngày đoạn tháng, nửa đời sau bà đã xác định sẽ chìm trong bóng tối vô tận, không có cái gì đáng để chờ mong.
Phụ nhân ngước đôi mắt đục ngầu nhìn bông tuyết đang rơi.
Mùa đông năm nay, tuyết rơi lớn quá. Thế nhưng, giờ phút này bà đang mặc một chiếc áo bông dày trên người, ở trong căn nhà lớn có thể che gió che mưa, trong kho thóc đầy ắp lương thực do tá điền giao tới, thậm chí phía sau còn đang hầm cách thủy một bát canh gà.
“Can nương (nghĩa mẫu),các con đều đói bụng rồi, vẫn đang chờ can nương nấu ăn cho đấy ạ.”
“Can nương, chúng con đã về, Lục Hầu Nhi sắp chết đói rồi, có gì ngon cho con ăn trước không.”
“Can nương.”
“Can nương.”
Gần cuối năm, trong quân doanh được cho nghỉ. Vài hán tử trẻ tuổi không có nhà đều ở cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-nat-tuong-quan-den-phat-khoc/3008170/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.