*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Gà - LQĐ
Mấy huynh đệ đồng tâm hiệp lực, trong một ngày đã thu dọn xong phòng ốc. Cửa gỗ đã được đóng chắc, khóa lại, tỏ vẻ căn này đã có chủ rồi.
Dương Thịnh lấy tiền thưởng của mình ra rồi mấy người cùng đến tiệm ăn. Nói là tiệm ăn, thật ra nó chỉ là một cái quán nhỏ có vài người ngồi xổm ven đường ăn, mỗi người một chén súp cay [1] và hai miếng bánh nướng.
[1] súp cay: món ăn truyền thống của Trung Quốc (mình kèm hình bên dưới nhé)
Đây là bữa ăn đàng hoàng nhất trong cuộc đời của họ từ đó đến giờ. Ngồi ở bàn, họ gọi món cho ông chủ tiệm bưng ra rồi sẽ ăn.
Dương Lục Hậu ăn lấy ăn để, quệt nước mắt.
“Ngon quá đi thôi, quả thật như nằm mơ vậy. Mới ngày hôm qua thôi ta còn là một gã nô lệ đến miếng bánh màn thầu vừa đen vừa cứng còn chẳng có nổi. Hôm nay sao lại có thể ngồi ở đây, bưng chén ăn cơm mà ăn thế này?”
Một người khác vỗ gáy gã: “Được rồi được rồi, nhìn ngươi kìa. Đi theo ta và Thịnh ca lăn lộn, sớm muộn cũng có ngày ngươi sẽ được ăn ngon mặc đẹp.”
“Ta, ta, vì súp này cay quá nên ta chảy nước mắt thôi.”
“Các ngươi nhìn kìa.” Dương Thịnh nhét miếng bánh vào miệng, ánh mắt nhìn ra ngoài phố.
Trên đường phố có một đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-nat-tuong-quan-den-phat-khoc/3008150/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.