Editor: Thùy Linh
Beta: Bỉm
Bàn tay lành lạnh của anh dừng lại trên gò má trắng nõn, hai mắt cô ngấn lệ nhìn anh, không biết dũng khí từ đâu đến, cô bỗng nhiên vươn người nắm lấy một ngón tay của anh.
Cố Hề Đình cứng đờ, nhưng anh cũng không tránh, chỉ khựng lại một chút rồi nắm lấy tay cô.
“Cậu là người giấy à? Sao cứ bị bệnh hoài thế?” Anh ôn nhu nhẹ giọng nói.
Chu Song Song không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm như sợ rằng anh sẽ biến mất.
“Chậc, thật đáng thương.” Một tay khác của Cố Hề Đình đưa ra xoa mái tóc đen nhánh mềm mại của cô.
Mấy ngày nay Chu Song Song không đi học, Chu Tông Huy nói cô lại bị bệnh.
Cố Hề Đình không biết bản thân mình bị làm sao mà cứ nhớ mãi chuyện cô bị bệnh.
Anh không nhịn được nhớ lại lần trước đưa cô về nhà, nhớ cái bộ dạng ốm yếu đáng thương nửa tỉnh nửa mê của cô.
Cố Hề Đình cũng biết ngày đó tập vẽ của cô bị rơi xuống đất, Tề Thư có hơi làm quá sự việc.
Cho dù anh đã kịp thời đóng tập vẽ lại, mọi người tuy không rõ bên trong có gì nhưng nghe những lời Tề Thư nói chắc họ cũng biết một ít.
Bởi ngày đó anh vì nội dung trong tập vẽ mà không biết làm thế nào, càng không rõ tâm tư của mình ra sao, trong lúc nhất thời hoảng loạn quên cảnh cáo bọn họ không được đồn bậy bạ mà cứ thế bỏ đi mất.
Đêm đó Cố Hề Đình đánh con vịt thúi Tề Thư một trận, ngày hôm sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686622/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.