Editor: Thùy Linh
Beta: Bỉm
Có lẽ do thức khuya chơi game đến rạng sáng hay uống rượu mà Tề Thư bây giờ lớn gan nhiều hơn thường ngày? Cậu đợi một lúc không thấy Cố Hề Đình trả lời lại tự tìm đường chết gửi thêm một tin nữa:
Thư Khắc: “Không phải sao? Chẳng lẽ cậu nghiện game đến nỗi mất ngủ?”
Cố Hề Đình đôi khi có chơi game nhưng giờ làm việc và nghỉ ngơi vẫn luôn rất quy luật.
Tề Thư đã từng gặp Cố Hề Đình thức đêm đánh nhau nhưng chưa thấy anh thức đêm chơi game bao giờ.
Nghiện game với anh là không bao giờ nhưng Tề Thư nay có hơi ngứa da.
Cậu tiếp tục nhắn:
Thư Khắc: Nếu thật là vì game thì Đình ca, nghe tôi nói, thói quen này sợ chỉ có Lôi Điện Pháp Vương Dương Na mới có thể cứu cậu.
Một mảnh tối đen trong phòng, Cố Hề Đình siết chặt điện thoại trong tay, thấy tin nhắn của Tề Thư thì sắc mặt âm trầm, lát sau cười lạnh một tiếng.
Quả thật to gan!
Tề Thư cách một màn hình đang chơi game bỗng chợt thấy lạnh sống lưng, bắt đầu sợ hãi suy nghĩ.
Có phải cậu vừa nói gì sai không?
—
Chu Song Song lại bị bệnh.
Bởi vì dì Lâm xin nghỉ hai tuần nên những ngày qua chỉ có mỗi một mình Chu Song Song ở nhà.
Một ngày trước, trên đường về nhà thì trời bỗng nhiên mưa, cô lại không mang dù nên suốt đường về người đã ướt đẫm.
Buổi tối hôm đó liền bị sốt.
Sau đó cô cố gắng mò điện thoại dưới gối gọi điện cho chú Hai.
Lúc tỉnh lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686621/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.