Editor: Thùy Linh
Beta: Bỉm
Ánh đèn mờ ảo phát tán mọi ngóc ngách nơi con phố, con báo đốm bị Cố Hề Đình giẫm dưới chân đã chảy cả máu mũi, bị gãy thêm một cái răng.
Cố Hề Đình còn muốn tiếp tục đánh con quái không biết lượng sức mình này nhưng anh chẳng cách nào bỏ qua thân hình nhỏ nhắn đang đứng ở trạm xe buýt bên đường.
Cô đứng ở đằng kia, tay cầm chặt hai quai cặp sách, đôi mắt nhìn anh không chớp, ánh đèn chiếu lên gò má của cô, xinh xắn lại tinh xảo.
Thôi vậy, cô ấy không nên chứng kiến những cảnh đổ máu như này.
Sợ rằng sẽ dọa cô choáng váng mất.
“Mẹ nó, sau này đừng có trêu chọc ông đây.”
Cuối cùng, anh đá con báo đốm dưới chân một cái, lạnh giọng nói.
Con báo lớn run lên, có chút phản ứng không kịp, thấy Cố Hề Đình xoay người đi đến trạm xe buýt nó mới thở phào nhẹ nhõm, chịu đựng từng cơn đau nhức khắp người, khập khễnh chạy đi.
Chu Song Song nhìn chằm chằm bóng lưng con báo đốm một lúc mới thấy Cố Hề Đình đang đi về phía mình.
Anh cầm cái móc khóa hình con gấu nhỏ của cô lên, sau đó nói, “Đưa tay đây.”
Chu Song Song hồi phục tinh thần, giương mắt mê man nhìn anh, ngoan ngoãn đưa cánh tay phải của mình ra.
Cố Hề Đình bị cô nhìn đến ngây người, yết hầu anh khẽ động, cố tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Bởi vì cô là người thường, vết thương không thể nhanh chóng đóng vảy rồi lành hẳn, nên nơi đầu ngón tay cô vẫn còn đang nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/167617/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.