Nếu như nói Tử Quang tiêu hoa tuổi thọ để Lý Quân Thiên cảm thấy chán ghét thì Xích Quang lại để hắn cảm thấy ác cảm, loại ăn mòn này tuy chưa đả thương được hắn nhưng tiêu hao mất không ít y phục mất rồi.
Ngọn lửa bừng bừng trực tiếp đâm vào Hủy Diệt Kiếm Liên.
“Tiểu cô nương, sát tâm không nên nặng như vậy đâu”.
Một đối thủ rất mạnh, xét về đẳng cấp cảnh giới có khi còn cao hơn Lý Quân Thiên, là một đối thủ mà Lý Quân Thiên phải dốc hết sức mới được. Nhưng dù đánh giá rất cao, Lý Quân Thiên cũng không yếu thế mà hừ lạnh nói. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
“Tiểu cô nương này, không nên p·há h·oại cảnh vật ở nơi này như thế đâu”.
Lý Quân Thiên đã nghi ngờ về việc mấy con quái thú này là thú nuôi của kẻ nào đó, dù sao đều là gia s·ú·c thường gặp, giống hệt như có người đang nuôi dưỡng vậy.
Một loạt tiếng chửi rủa gầm gừ, mà Tứ Dực Hãn Mã giống như là kẻ nóng tính nhất, trực tiếp công kích đến. Bốn cánh sải rộng, xích quang đỏ thẫm chém thẳng đến giống như lưu tinh đang bùng cháy.
“Lão già này, bởi vì ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi cho nên tốt nhất ngươi cũng đừng có động thủ”.
“Ngươi nên quản lý tốt mấy con gia s·ú·c của mình đi. Đồng thời ta có một vài câu hỏi”.
“...”
Chậc!
Không phải bởi vì niềm kiêu hãnh hay thù địch gì mà thật sự thì Lý Quân Thiên cũng đang nổi nóng khi đám quái thú đã lần lượt thoát khỏi trói buộc, hơn nữa còn lành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158983/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.