Nếu như có thể để cho đám quái thú quanh quanh Tả Thiên Sơn này đi ra ngoài, đồng thời phát triển giống loài thì nhu cầu dinh dưỡng chẳng phải được giải quyết hay sao. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
Lý Quân Thiên cũng không ngỡ ngàng gì, hắn hiểu rất rõ ràng sức mạnh của mình cơ mà. Muốn g·iết c·hết đám quái thú thì cần phải thả ra đại chiêu. Nhưng từ đầu đến cuối thì Lý Quân Thiên cũng không có ý định g·iết hết đám quái thú này.
Hai cánh coi lại che chắn thân thể, lách qua đại đa số lưỡi kiếm, không thể tránh qua liền chống chịu, không phải chuyện rất khó khăn.
Tốc độ nhanh còn hơn công kích của Tử Kê, cắm thẳng về đầu lâu của nó, tựa như thiên phạt hạ xuống, nhanh đến vô cùng, cũng không kịp tránh né.
Về phần có thể sinh sôi hậu đại hay không, Lý Quân Thiên sẽ thử thúc ép một phen, để cho bọn hắn “tự nguyện” gánh lên trọng trách này. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
Theo ánh sáng tinh khiết chiếu rọi, bụi mù dần dần lui tán, đất đai dần dần chấn động. Cương khí của Lý Quân Thiên chậm rãi bị tán đi, hóa thành từng hạt nội lực giống như sương mù rồi ngay lập tức không còn vết tích gì nữa.
p/s: Cầu đề cử!
Ầm Ầm!!!
Tác hại của Tử Sắc Thiên chính là tiêu hao tuổi thọ, hơn nữa nó cũng gây tổn thương trực tiếp lên “đạo” rồi phản hồi về với bản thân. Cho nên Lý Quân Thiên vẫn chưa tìm ra cách vô hiệu hóa ảnh hưởng của Tử Quang.
Xé tan lưỡi kiếm dày đặc, Tử Kê đá ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158982/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.