Cái cây này tồn tại, khiến cho thiên địa đại thế trở nên sinh động hơn rất nhiều, dễ dàng nắm bắt hơn, nhưng không có tác dụng quá nhiều. Người có thể cảm nhận thiên địa đại thế quá ít, cho dù cao thủ tuyệt đỉnh không có thời gian cảm ngộ thì cũng rất khó để nắm bắt được.
Nghĩ nghĩ, Lý Quân Thiên lấy ra Nhất Thần Lệnh, hỏi Nhất Thần.
Bí ẩn tạo nên sự quyến rũ.
Lý Quân Thiên đi đến, vuốt lấy ống quần, ngồi xổm trước mặt Vũ Nhu, cách Vũ Nhu một đoạn, tránh cho nàng kinh hãi tiếp tục trốn lui lại. Lý Quân Thiên đại khái đoán được tâm lý của Vũ Nhu xảy ra vấn đề, yêu hận vặn vẹo kỳ quái, cảm xúc không thể dùng lẽ thường để cân nhắc.
Giọng nói của Lý Quân Thiên trở nên có chút huyền bí, ngữ khí giống như trêu trọc lại tràn đầy tinh nghịch, giống như gãi vào trong lòng người.
Ý cảnh hiện lên, hư ảnh bóng người quay lưng về phía Vũ Nhu, lúc này chậm rãi xoay người, dung nhan chậm rãi lộ ra. Tóc dài như thác bạc, chảy suôn qua vai phủ xuống sau lưng. Mắt phượng mày ngài, sống mũi cao thẳng, môi hồng răng trắng hoàn mĩ như ngọc tạc, mị hoặc vô song. Khóe miệng hơi cong lên, lộ ra một tia ý cười lạnh nhạt, mang theo một loại bí ẩn khó đoán.
“Được, vậy ngươi đến kiểm tra một chút”.
“Chủ nhân, người là nữ nhân...vì sao người lại là nữ nhân a?”
Nếu nàng còn cứu được, vậy về sẽ là thủ hạ của hắn, tương lai cùng hắn đi đến võ đạo đỉnh phong.
Thân phận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158911/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.