“Nàng ta chính là kẻ ba mươi năm trước g·iết hơn phân nửa thành viên bên ngoài của Phá Thiên Thương, khiến cho hệ thống tình báo của chúng ta lảo đảo mấy năm trời. Danh hiệu của nàng, các ngươi hẳn nhớ rất rõ”.
Ho khan mấy tiếng, phun ra từng ngụm nước lớn, người này liền nghe được có âm thanh truyền đến từ phía trước.
Trương Vô Cực ngẩng đầu, nhìn về phía trời cao, từng cành cây giống như từng dòng sông uốn lượn, ẩn hiện trong mây. Bầu trời, mang theo sắc lục nhàn nhạt, chính là ánh sáng từ tán cây rọi xuống, bị mây mù che phủ phân tán, không nhìn ra sắc trời quái dị.
Biểu cảm này là có ý gì?
...
Ở trên một độ cao không rõ ràng, đắm chìm trong mây trời, cây lớn không biết mấy trăm mét vậy mà có một vết chém chia đôi thân cây. Vết chém đen kịt cháy khét, giống như bị sét đánh bổ vào mà nứt toác ra, vết nứt kéo dài từ ngọn cây đến tận vị trí này, lộ ra phá lệ dọa người.
Nàng chỉ có thể trông thấy bóng hình tóc dài bạc trắng, từ trên không trung hạ xuống, đứng trong ánh nắng chiều liền giống như tiên nữ hạ phàm, đạp mây bay đến, giáng lâm nhân gian.
Nhất là người của Văn Tu Cốc, toàn bộ đều ngu ngơ. Lão tổ nhà mình lớn tiếng như vậy, vừa lên liền bị hỏi tội, một kiếm tro cốt không còn. Đám người bọn hắn bây giờ biết phải làm gì đây?
Nữ nhân kia híp híp con mắt con mắt của nàng ánh lên một sắc vàng kỳ quái, đồng tử giống như xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158910/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.