Chuyện thì phải làm từng bước, có trước có sau cũng có khó có dễ. Mà chuyện trước nhất chính là tổng kết cảnh giới, sau đó nghĩ cảnh giới mới, nghĩ đường lối tấn thăng. Những chuyện này chỉ cần nghĩ, chỉ cần ở tại một chỗ là có thể làm được, Lý Quân Thiên tất nhiên sẽ nghĩ một chút trong lúc rảnh rỗi. Không cần nghĩ quá cao xa nhưng cảnh giới ngay liền kề thì không ngừng suy luận, không ngừng bù đắp cho đến lúc không có sai xót mới được.
Long Biến là một con đường bị bao phủ, nhưng nó lại rẽ ngoặt ra ngoài, chui vào trong sương mù, Lý Quân Thiên chưa hề thấy được con đường này, không thể bao phủ, không thể phong tỏa, không thể xây đường của mình chặn ngang dể người ta rẽ vào.
Mà khi ấy, căn cơ của nàng đã thành, muốn thay đổi, càng khó như lên trời.
Tình trường có chút lâm ly bi đát.
Nói đến đây, Lý Quân Thiên hơi dừng một chút, giống như nghĩ đến cái gì, ngay lập tức nói.
Lý Quân Thiên lãnh đạm hồi đáp, tuy không hiểu tiểu cô nương này đang nói cái gì nhưng chắc là nàng suy diễn cái gì đó nhưng hắn cũng không tò mò. Trái lại với Lý Quân Thiên, Lý Thanh Thanh giống như một con mèo nhỏ, hiếu kỳ về mọi thứ, nàng lí nhí hỏi.
“Cô cô, những năm này ngươi đã cực khổ rồi.”
“Cũng không khổ cực.”
Nói xong, lão nhanh chóng kéo lấy Lý Thanh Thanh, hai ngón tay kẹp lại điểm thẳng vào trán nàng. Hư ảnh một con thanh long, ngay lập tức hiện lên mờ ảo sau lưng Lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158894/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.