“Tiểu Thanh, rót rượu cho cô cô của ngươi đi, còn ngồi ngây ngốc ở đó làm gì?”
Nhưng nàng vừa len lén liếc mắt một cái, liền thất thần ngây ngốc, ánh mắt không thể rời khỏi dung nhan của Lý Quân Thiên để lộ ra được. Không có dấu vết trang điểm, nhưng rất nhiều mỹ nhân mà nàng gặp qua đều không thể sánh bằng, thậm chí bản thân vừa nhìn liền có một loại tự ti hiển hiện, giống như một con đom đóm đột nhiên được so với trăng sáng, hoàn toàn bị nghiền ép.
“Đáng c·hết đều c·hết, còn lại đều tự rời đi.”
Một bát canh măng khô nấu cùng xương sườn, món này nấu tốn rất nhiều thời gian, sao cho thịt mềm vừa vặn, măng khô tan hết độ dai, đòi hỏi kỹ thuật cũng không thấp. Hiển nhiên, tiểu thánh nữ còn chưa đạt trình độ khống chế phù hợp, nấu không tệ nhưng chưa đạt đến trình độ cao nhất.
Lý Quân Thiên gật đầu, không còn quan tâm nữa, hắn thấy lạ vì không có người nào xuất hiện trong sơn trại thôi, cũng không quan tâm Lý Thiên Hành đã giải quyết đám người như thế nào, chỉ cần lão ta đã giải quyết chứ không phải người tự nhiên biến mất là được.
...
Lý Thiên Hành gật đầu, uống một ngụm rượu lớn, giống như chuyện không muốn nhắc lại. Lý Thanh Thanh thì không có cảm giác gì lắm, ánh mắt nghi ngờ len lén liếc Lý Quân Thiên, lại đỏ mặt, lại cúi đầu.
Lý Quân Thiên đặt cốc rượu xuống, lắc đầu lạnh nhạt.
“Những người còn lại của sơn trại đâu?”
Lý Quân Thiên cũng không che lấp, hắn lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158893/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.