Văn phòng Phó hiệu trưởng.
Kiều Tang mặt cắt không còn giọt m.á.u, nửa quỳ trên mặt đất, tay chống xuống sàn để bình phục tâm tình. Cô nỗ lực kiềm chế ý định muốn c.h.ử.i ầm lên.
Xúc động là không tốt, xúc động là ma quỷ.
Chẳng qua là không báo trước mà đột ngột chơi trò dịch chuyển không gian thôi mà, đây đã là lần thứ năm rồi. À không, trừ đi lần thứ ba tới tòa nhà Kim Ngu là có chuẩn bị tâm lý, thì thực ra cũng mới có bốn lần thôi.
Vấn đề không lớn.
Kiều Tang đứng dậy, ngẩng đầu lên, trên mặt nở một nụ cười lễ phép và ôn hòa: "Phó hiệu trưởng, thầy tìm em có việc gì ạ?"
Lưu Diệu không nói gì, ông đang chăm chú nhìn chằm chằm vào sinh vật chưa từng thấy bao giờ trước mặt.
Bộ lông mượt mà hoa lệ, những vằn đỏ trên người là đặc điểm của sủng thú họ mèo. Từ nhiều góc độ mà nói, nó giống loài hổ hoặc sư t.ử hơn, đuôi dài bồng bềnh, đôi mắt đỏ rực. Những chiếc răng nanh đặc trưng vốn dĩ của Hỏa Nha Cẩu giờ đây đã thu nhỏ lại theo tỷ lệ cơ thể.
Đốt Hỏa Cẩu có răng nanh màu trắng ngà, còn hình thái này lại có răng nanh màu trắng lạnh, ngắn hơn nhưng nhìn sắc bén hơn nhiều.
Tại sao lại tiến hóa thành hình thái mới? Điều kiện là gì? "Phó hiệu trưởng, thầy ơi." Kiều Tang gọi khẽ hai tiếng.
Lưu Diệu cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn đứa trẻ đầy vẻ ngây ngô trước mặt với ánh mắt phức tạp.
Ông từng nghĩ một đứa trẻ mới trở thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/5274168/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.