Buổi chiều 5 giờ 42 phút.
Kim Phi Phàm kéo lê thân thể mệt mỏi trở về ký túc xá, bên cạnh là chú sủng thú Tiểu Cầu Bồ với bông hoa bồ công anh rũ héo trên đầu.
Vừa đẩy cửa bước vào, cô ấy đã thấy cô bạn cùng phòng mất hút cả buổi chiều đang ngồi nhìn trần nhà ngây ngô cười, hoàn toàn đ.á.n.h mất vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng lúc mới gặp.
Cô ấy tò mò nhìn theo hướng mắt của Kiều Tang.
"A!!!"
"Cầu!!!"
...
20 phút sau.
Kiều Tang đã giải thích đến khô cả cổ. Kim Phi Phàm ngồi thẫn thờ trên ghế, đôi mắt mờ mịt, nửa ngày trời vẫn không tiêu hóa nổi lượng thông tin khổng lồ này.
"Sau khi tôi đi, mọi người đã huấn luyện những gì thế?" Kiều Tang hỏi.
Kim Phi Phàm vẫn đang trong trạng thái hồn lìa khỏi xác, không đáp lời.
Kiều Tang thấy vậy, như sực nhớ ra điều gì, cô ngước lên nháy mắt ra hiệu với Nha Bảo đang hưng phấn bay lượn trên cao.
Chẳng biết là do tiến hóa hay do có thêm hệ Siêu năng lực, sợi dây liên kết giữa cô và Nha Bảo dường như mạnh mẽ hơn hẳn.
Không cần nói năng, chỉ một ánh mắt hay một động tác nhỏ là đôi bên đã hiểu ý nhau.
Như lúc nãy, Nha Bảo chỉ cần nhìn cô một cái là cô biết nó chê phòng quá chật, muốn ra ngoài chơi ngay.
Nha Bảo vốn đang dùng Niệm lực điều khiển bản thân bay lượn, đồng thời nhấc luôn cả nhóc em Tầm Bảo lên xuống chơi cùng. Nhưng ngay khi Kiều Tang nháy mắt, nó dường như cảm ứng được gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/5274167/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.