Vương gia yếu ớt dưới sự động viên của ái phi ngoan ngoãn cho chẩn mạch, cũng ép ý nghĩ lột da thần y xuống. Hắn lạnh lùng nhìn đối phương, mãi đến tận khi Kỷ Doanh buông tay, "Bệnh này vẫn luôn như vậy, không ổn định, dư độc khó tán, bảo người đi sắc hai thang thuốc uống thử xem."
Hắn nói xong, lại nhìn Tống Tụng một chút, nói: "Ta thấy Vương phi thần dung uể oải, tựa hồ là hai ngày này mệt nhọc, vốn thân thể yếu đuối, Vương gia nên thương tiếc chứ."
Mặt Lệ Tiêu tối sầm: "Kỷ, Doanh!"
Người kia trùm áo choàng chạy ra ngoài: "Vương gia tái kiến!"
Lệ Tiêu nhìn Tống Tụng, y yên lặng rũ cổ mảnh khảnh, đùa bỡn huân hương trong lư hương, mặt trắng nõn đỏ ửng nhàn nhạt, phát hiện đối phương vẫn nhìn mình chằm chằm, y đứng lên, nói: "Ta đi xem thuốc sắc thế nào."
Thuốc của Lệ Tiêu phải sắc đủ tám canh giờ, mỗi lần đều là Tề quản gia tự mình làm, cố định mỗi tháng hai lần. Khi Tống Tụng tới, nhìn thấy lão tự mình giần sàng thuốc, lão nhìn thấy y, cười nói: "Sao Vương phi lại đến?"
"Nghe nói thuốc này mỗi lần đều phải ngươi tự mình làm, ta tới nhìn một cái xem làm thế nào."
"Triệu Hoàng hậu giao Vương gia cho nô tài, đương nhiên phải tận tâm tận lực, thuốc này giao cho người khác nô tài cũng không yên lòng."
Triệu gia chính là phủ Thái sư, Tề quản gia lo lắng cũng không sai, có người có thể hại Lệ Tiêu một lần, có thể hại hắn lần thứ hai. Tề quản gia là lão nhân đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-quan-sung-hon-hang-ngay/786425/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.