"À Thi Hàm, quán nước của dì Vân cần nhân viên á, con có muốn đi làm không?"
"Dạ có! Ở đâu vậy mẹ?"- Thi Hàm vui mừng hớn hở hỏi
"Gần ngã ba, đối diện với chỗ đi bộ dọc bờ biển, con biết mà đúng không?"
"Vậy chiều nay con đến làm luôn được không hay phải đi xin?"
"Mẹ có nói với dì ấy rồi, chiều nay con đến đó làm luôn nha!"
Nghe có công việc, Cẩn Mai không thể ngồi yên, nàng cũng muốn làm chung với Thi Hàm để phụ giúp gia đình. Chứ ăn ở ké hoài cũng kì lắm chứ bộ
"Con cũng muốn làm nữa, bác cho con đi làm chung với Thi Hàm nha"- Cẩn Mai trưng gương mặt đáng yêu ra để xin
Bà Vệ thấy không cần thiết cho lắm, sợ Cẩn Mai đó giờ làm luật sư không quen với mấy công việc này, bà nói: "Một mình Thi Hàm được rồi, con không cần làm đâu"
"Nhưng...ở nhà con buồn lắm bác, làm chung với Thi Hàm cho đỡ buồn"- Cẩn Mai nắm tay bà Vệ rồi lắc lư
Bà Vệ cười xòa, tay vuốt tóc Cẩn Mai điềm đạm nói: "Thôi được rồi, để bác nói với dì Vân là có thêm con dâu làm nữa, chắc dì ấy không từ chối đâu ha!"
Gia đình bốn người thật sự rất hạnh phúc và bình yên, mọi người vui cười nói chuyện cùng nhau. Cả ông và bà Vệ từ lâu đã xem Cẩn Mai như con gái ruột thịt
Cứ như vậy sống đến cuối đời thì cả Cẩn Mai và Thi Hàm cũng chấp nhận. Chẳng phải ai ai cũng muốn một cuộc sống như vậy sao? Đâu nhất thiết phải giàu có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-gio-chung-ta-yeu-nhau/1673153/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.