Thấy Cẩn Mai bận áo khoác, cầm túi xách lên làm bà Vệ hoang mang, bà nhẹ giọng hỏi: "Về hả con? Sao không ở lại chơi ngày mai hẳn về, giờ này cũng đâu còn sớm đâu, bác không yên tâm để con lái xe về đâu. Từ đây trở về thành phố mất hai ba tiếng lận"
"Dạ không sao, con có người bạn thân ở đây, chắc con qua đó chơi với nó vài ngày"
"Không được!!"- Thi Hàm hớt hải chạy vào, ba người còn lại khó hiểu nhìn cô. Đợi thở xong rồi cô tiếp tục nói cho hết lời: "Cẩn Mai nói dối đó mẹ, chị ấy không có quen ai ở đây hết"
Thi Hàm vừa nói xong thì ngay lập tức Cẩn Mai tặng cho cô một ánh mắt vô cùng đáng sợ. Còn ba và mẹ cô thì nhìn Thi Hàm rồi lại nhìn sang Cẩn Mai
"Là sao?"- Bà Vệ cười ngượng gạo hỏi cô
"Như con đã nói lúc nãy rồi đó mẹ, mẹ kêu chị ấy ở lại chơi vài hôm đi nha"
Thế là bà Vệ lại nhìn nàng, thấy nàng trông có vẻ khó xử nên bà đành lên tiếng: "Thi Hàm nói đúng đó, không ấy con ở lại chơi với gia đình bác đi. Dù sao cũng đã đến, chi bằng ở lại vài ngày cho vui nhà vui cửa"
"Con..."- Cẩn Mai cắn môi lưỡng lự
Biết là Cẩn Mai không thể nào từ chối được rồi nên Thi Hàm đứng ở góc này khoái chí cười hoài. Đây là cách hiệu quả nhất để áp dụng cho Cẩn Mai, nàng chỉ có thể chấp nhận thôi
Thế là Cẩn Mai đành đồng ý ở lại chơi, thật sự thì ở đây nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-gio-chung-ta-yeu-nhau/1673147/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.