Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua đi. Nhưng vết thương đó có còn đau hay không là phụ thuộc vào người chữa trị
Một buổi chiều. Bầu trời nặng nề vô cùng, như muốn sụp xuống vậy. Từ trong phòng bếp. Mùi thức ăn bay lên thơm phức. Nhu đang chuẩn bị bữa tối. Cô vô cùng ít vào bếp. Không phải ít mà cực kì hạn chế. Với ba mẹ hay haianh trai thì số lần được nếm thử chỉ đếm trên đầu ngón tay vậy mà Thiên , cậu thật sự có diễm phúc. Gần như thời gian này, hắn luôn được nóphục vụ và bữa ăn tối nay cũng không ngoại trừ
Thiên láicon xe đen. Trên đường., Thiên cười suốt. Cậu rất vui và hạnh phúc. Cólẽ, đôi lúc hắn đã từng nghĩ cậu là người đàn ông có gần được cả thếgiới. Két. Cậu phanh gấp khi thấy một thân hình chắn trước xe mình.Người đó ngã xuống lòng đường. Thiên vội mở cửa ra, cậu nhanh chóng đếntrước đầu xe. Nhìn người con gái sõng soài dưới đất
- cô có sao không?
- không - người con gái đáp - xin lỗi anh - nói rồi cô ta gắng gượng dậy - á....
- cô bị thương rồi - Cô có Thiên đỡ cô ta dậy
- Hàn Thiên - cô ta ngạc nhiên
- Thiên Di, cậu làm gì ở đây - Thiên nghi hoặc
- tớ đang cố tìm đường về nhà khi bị lạc. Trời sắp mưa rồi. Tớ phải về nhanh- cô đẩy người hắn
Nhìn bóng dáng khập khiễng đến đi còn không nổi
- cậu như vậy thì làm sao có thể về nhà chứ- Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-thien-tai-anh-nho-em/1936485/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.