beta: Tinh Tinh
Trâm Anh được đưa ra khỏi nhà hoang này đã là hơn mười lăm phút sau. Trong căn nhà hoang này chỉ còn có hai người: bà Phan và Lang. Ông Phan đứng ngoài cửa đợi bà. Ông biết, vợ của ông có rất nhiều điều muốn nói với người đàn ông chết tiệt kia. Khuôn mặt bà Phan bi thương nhìn về phía người đàn ông đã cùng bà lớn lên, người cưng chiều bà, yêu thương bà hết mình. Hai người đã rất vui vẻ mà, bà đã nói với người đàn ông đó hiểu và ông ta đã chúc phúc cho bà. Vậy vì sao? Vì sao hai người bọn họ lại ra nông nỗi này? Rốt cuộc, bà đã làm sai ở đâu chứ?
Đi đến bên cạnh Lang, bà Phan ngồi xuống, giọng điệu mang theo nét bi thương làm cho trái tim của Lang đau đớn như bị ai hung hăng bóp lại. Bà nói “Quân, tại sao chứ?”
Quân, tên này thật lạ cũng thật là quen thuộc. Hốc mắt của Lang sau khi nghe thấy cái tên lâu lắm mình không được ai nhắc tới đỏ ửng lên. Ông nhớ, nhớ ngày xưa, một cô bé khả ái chạy theo ông, luôn miệng gọi ông là Quân. Dù ông hơn cô bé đó năm tuổi nhưng cô bé đó không chịu gọi ông là anh. Lâu dần, ông cũng quen với cách xưng hô này. Mấy năm liền, ông ở bên cô bé, bảo vệ cô bé trong vòng tay của ông rồi trái tim của ông vô tình cũng giao cho cô bé đó. Năm cô bé đó lớn lên, khi cô bé đó đã tròn mười tám tuổi ông liền bộc lộ tình cảm với người ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553905/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.