beta: Tinh Tinh
“Lang, tôi sẽ tiễn ông một đoạn”
Giọng nói cuồng vọng, khuôn mặt lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên tạo một đường cong đẹp mắt. Dưới ánh trăng mờ ảo, Trâm Anh như có một sức quyến rũ không ai có thể bì kịp. Cô đứng đó, khẩu súng lục trên tay nhắm thẳng vào đầu của Lang. Dù nhìn mặt cô vẫn lạnh lùng, nhưng trong mắt cô lại là nỗi đau cùng hận thù. Kí ức cô muốn quên nhất, vì người đàn ông đó mà nó lại ùa về. Kí ức ác mộng nhất cuộc đời cô, vì người đàn ông đó mà cô phải nhớ lại. Cái khuôn mặt cô không bao giờ quên, có chết cũng không quên. Chính ông ta, chính ông ta phá hủy hạnh phúc của cô, chính ông ta đã phá hủy hạnh phúc của gia đình cô, chính ông ta đã làm cho gia đình của cô, mỗi người một nơi. Cô hận người đàn ông đó…RẤT HẬN…
“Ha…ha…hahahahaha…” Khóe miệng của Lang dần dần nhếch lên, một nụ cười lạnh lùng cùng châm biếm xuất hiện. Ông ta cười, cười như điên, cười như thể cười hết cho thời gian để cười của cả đời vậy. ‘Tiễn ông một đoạn’. Thật là nực cười, thật là nực cười. Cười chán, ông ta mở miệng nói “Trâm Anh bé nhỏ, con thật là ảo tưởng. Giết ông già này, đâu có dễ”.
Câu nói của ông ta vừa dứt, một tiếng súng vang lên. Khẩu súng trên tay của Trâm Anh bây giờ đang nhả một luồng khói. Bắn một phát súng này, dù mạnh, nhưng cô không nhíu mày dù chỉ một chút. Vai trái chiếc áo trắng bên trong chiếc áo khoác đen của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553903/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.